1. Chào mừng bạn đã đến Cộng đồng Phụ nữ Việt Nam. Bạn sẽ không mất nhiều thời gian đăng ký một tài khoản để sử dụng toàn bộ chức năng của diễn đàn. Bạn có thể ĐĂNG KÝ hoặc ĐĂNG NHẬP BẰNG FACEBOOK . Chúc các bạn có những giây phút vui vẻ
  2. Diễn đàn không chấp nhận việc đăng link trong bài viết. Nhưng sẽ để mở Dofollow chữ ký cho toàn thể thành viên. Bạn nào spam comment BQT sẽ lập tức Ban không giải thích. Mong các bạn thực hiện đúng nội quy

Yêu nhau liệu sẽ về cùng nhau?

Thảo luận trong 'Blog - Sáng tác' bắt đầu bởi Út Xinh, 29/05/2015.

  1. Út Xinh

    Út Xinh Reserve Member

    Bài viết:
    124
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    18
    Cũng đã 5 năm - 5 năm tính từ lúc tôi mong mỗi ngày trôi qua, mình sẽ có đủ bận bịu để tự cảm thấy nguôi ngoai.
    Tôi không rõ do bản thân tôi quá nhạy cảm và khó thích ứng với những thứ xung quanh hay vì lý do gì khác khiến tôi dù không nhạt nhòa giữa muôn vàn gương mặt, nhưng lại vẫn cho rằng mình tụt lại phía sau? Những luyến tiếc “không nỡ”, những huyễn hoặc không tên, hay bất cứ thứ gì. Có điều gì trong tôi luôn chắn ngang lấy từng mạch suy nghĩ, luôn đem đến cho tôi cảm giác nếu như tôi đưa tay ra, chạm vào và ôm lấy, thì những thứ tôi đặt tên “Phía-cuối-an-yên” một cách cố hữu nhất sẽ lại ùa về - sự cố hữu đó không gì khác, chính là ANH!

    Đó là một ngày cuối tuần đầu xuân, trời giăng mưa nhưng không lạnh như lúc này. Hoặc vì với tôi, người con trai ấy luôn ấm đến mức bỏng rát.

    - Sài Gòn thời tiết lại trở trời. Cẩn thận với cơ thể của em đó nhóc, coi vậy chứ bệnh vặt suốt luôn! – giọng anh trong điện thoại từ bong đùa, chuyển sang đanh lại cáu kỉnh – Nhớ anh nói đó, nghe không hả?
    - Ừa. Biết rồi, khổ lắm nói mãi!
    - Em đúng là con nít quỷ.
    - Kệ em đi, ông cụ non – tôi cao giọng đanh đá
    - Nè, bên Việt Nam có đang còn mưa không? – đắn đo một lát, anh tiếp – Em giữ máy nhé, anh lấy guitar ra đàn cho nghe. Anh vừa tập xong bài em thích rồi, vả lại anh đoán với mấy người luôn mang tâm trạng uẩn khúc như em thì trị liệu kiểu này là hiệu quả nhất. Haha!
    - Ơ… đồ cà chớn cà cháo. Nhanh đi, em còn ngủ nữa!!
    - … Alo alo, bạn ơi, tui hát nhé! – tiếng guitar mộc bắt đầu vang lên, không phải từng nốt để người ta có thể nhận ra bài hát gì, nhưng giai điệu rất dễ nghe và dễ ngấm, giống như mưa ngoài trời đang rơi, không ào ạt, chỉ dầm dề và thấm đẫm.

    “… I’m the one who wants to be with you, deep inside I hope you feel it too. Waited on the line of greens and blues, just to be the next to be with you. Why be alone when we can be together, babe? You can make my life worth wide, and I can make you start to smile…”

    Trong một giây phút, mắt tôi bỗng vương vãi những giọt hạnh phúc. Tôi chết lặng trong giọng hát đặc sệt mùi “nghiệp dư” nhưng với tôi lại là thứ gia vị không thể nào thiếu mỗi ngày. Giọng tôi có phần hơi nghẹn:

    - Em cám ơn!
    - Hì. Đừng có mau nước mắt như vậy chứ, đó không phải là kiểu con gái giống em! Người yêu em nghệ sĩ mà, chỉ có em trước giờ không chịu thừa nhận thực lực của anh thôi – giọng anh phấn khởi hẳn nhưng rồi dịu lại ngay – Thôi, đi ngủ đi cô gái, nửa đêm bên ấy rồi. Mai anh sẽ gọi em dậy đi nhà thờ nhé!
    - Ừ, anh! Ngủ ngon luôn đi ông-trời-con. Bên đó cũng đã 1 giờ sáng còn gì.


    [​IMG]

    Đến tận bây giờ, tôi vẫn còn nghiện những cuộc nói chuyện điện thoại kiểu xa xỉ ấy. Tôi vẫn chưa thoát khỏi cảm giác sẽ xuất hiện một bài hát tôi hay nghêu ngao được chính anh dặm thêm tiếng gảy đàn hoặc một đoạn nhỏ anh sáng tác theo lối ‘tài-sản-anh-và-em’. Tôi chưa bao giờ cho bản thân mình một cơ hội để những mảnh kí ức sáng chói ấy thật sự trôi khỏi cuộc đời mình. Tôi-yêu-anh nhiều hệt như anh-yêu-tôi!​

    Ngày trước, tôi luôn thích những ngày thứ Bảy, đơn giản vì những cuộc nói chuyện qua Skype của tôi và anh về áp lực thi cử, bài vở nặng nhẹ sẽ được thay thế bằng những câu chuyện không đầu, không đuôi, thậm chí có phần ngớ ngẩn nhưng luôn làm cả hai dịu lại nỗi nhớ đau đáu và cả tình cảm phải nén xuống vì những nỗ lực cùng nhau. Yêu xa đâu phải lúc nào cũng thiệt thòi. Yêu vốn dĩ đã là điều rất tuyệt vời, chẳng nhất thiết phải đòi hỏi nhiều hơn sự nương tựa lẫn nhau, vực nhau dậy để nhìn về phía trước và cùng tiến lên. Tôi yêu người con trai ấy, vô ngần!

    Tôi thường nghĩ đến anh hay đúng hơn là nhớ về anh thông qua những kỉ niệm lác đác bên mạng phải trái tim và tìm thấy bản thân mình tê tái. Có những khi tôi luôn tự hỏi: “Phải chăng đến khi lướt qua hết mọi kỉ niệm thì tự dưng tôi sẽ quên anh?”. Trong trí nhớ của tôi, anh luôn thích tôi đanh đá nhưng không chua ngoa. Câu hỏi anh cắt cớ thường xuyên nhất với tôi không phải “Em có yêu anh không?”, mà chỉ là: “Nói anh nghe, tên người yêu em là gì?”. Nhất định tôi sẽ trả lời: “Mặt trời!” – nghĩa là Nhật và chúng tôi cùng cười nắc nẻ. Trẻ con lắm, nhưng cũng riêng biệt lắm. Hay tôi phải nói theo cách của anh rằng: “Có những thứ chỉ đến một lần trong đời. Anh tên là ‘mặt trời’ và anh chỉ có nghĩa vụ với một mình em thôi đó!”

    Có lẽ như thế này là quá nhiều cho một tôi-trầy-trụa. Con đường của tôi và anh, không tách rời nhưng cũng không còn 1% cơ hội chạm nhau. Rồi sẽ có ngày những người yêu nhau lại về cùng nhau. Tôi không còn là cô bé ngày đó, tóc ngắn và ngắn mãi vì những nỗi buồn chưa dứt cùng anh. Hãy bình yên đi, tôi nhé.

    Vì anh trong tôi. Và vì anh mãi quanh quẩn ở quỹ đạo duy nhất dành riêng cho tôi.
    Hãy yên nghỉ, anh nhé!
     


      BÀI VIẾT CÙNG CHỦ ĐỀ



  2. lamtraumvn

    lamtraumvn New Member Members

    Bài viết:
    32
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    8
    nghe sướt mướt quá, cảm động chảy nước m....ũi luôn
     


: yêu nhau

Chia sẻ trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.