1. Chào mừng bạn đã đến Cộng đồng Phụ nữ Việt Nam. Bạn sẽ không mất nhiều thời gian đăng ký một tài khoản để sử dụng toàn bộ chức năng của diễn đàn. Bạn có thể ĐĂNG KÝ hoặc ĐĂNG NHẬP BẰNG FACEBOOK . Chúc các bạn có những giây phút vui vẻ
  2. Diễn đàn không chấp nhận việc đăng link trong bài viết. Nhưng sẽ để mở Dofollow chữ ký cho toàn thể thành viên. Bạn nào spam comment BQT sẽ lập tức Ban không giải thích. Mong các bạn thực hiện đúng nội quy

Tôi cô đơn trong chính nụ cười của mình

Thảo luận trong 'Tâm sự' bắt đầu bởi Trang Xinh, 26/05/2015.

  1. Trang Xinh

    Trang Xinh New Member

    Bài viết:
    24
    Đã được thích:
    6
    Điểm thành tích:
    3
    Sống ở đời, ai cũng từng cô đơn! Cô đơn trong cuộc sống, trong tình yêu, cô đơn ngay cả trong tiếng cười, trong niềm hạnh phúc của mình!

    Một vài người, họ giải tỏa sự cô đơn của bản thân bằng cách tìm ai đó để trút bầu tâm sự. Nhưng liệu có mấy ai sẵn sàng lắng nghe và sẻ chia? Liệu có mấy ai đủ dũng cảm, mạnh mẽ và tin tưởng để nói ra tất cả?

    Dù có người sẵn sàng lắng nghe, bản thân cũng không đủ can đảm mà nói ra…

    [​IMG]
    Tôi cũng vậy, tôi cô đơn ngay giữa Hà Nội thân thuộc, tấp nập người qua kẻ lại. Tôi cô đơn trong những dòng chữ, những câu chuyện mà bản thân viết ra. Tôi cô đơn ngay trong chính nụ cười của mình…

    Người càng lớn, càng bộn bề với nhiều suy nghĩ, càng dễ chìm vào nỗi cô đơn mà ngay bản thân cũng không ngờ, cứ như là đang mua dây buộc mình, tự mình buộc bản thân với nỗi cô đơn! Như con nít, khóc hoài nhưng trong lòng chẳng hề cô đơn, muộn phiền.

    Người cười, người vui vẻ là người không cô đơn! Miệng cười nhưng lòng lại nhạt nhẽo, trống rỗng. Vui vẻ nhưng chỉ ở ngoài mặt. Tự đeo lên mình một chiếc mặt nạ, xong đêm đến gỡ ra, lại nhận lấy nỗi cô đơn vây quanh…

    Tôi cô đơn, không rõ vì sao bản thân mình cô đơn. Chỉ đơn giản là bản thân trống rỗng, chẳng một ai để tâm sự. Nếu giải thích được vì sao bản thân mình cô đơn thì tốt biết bao. Sống giữa Sài Gòn gần tám triệu dân, bản thân vẫn cứ trơ trọi một mình. Do mình không chịu mở lòng hay do dòng người tấp nập, chẳng ai chịu để ý, quan tâm đến nhau? Lỗi do bản thân hay lỗi do lòng người người ngày càng lạnh giá?

    [​IMG]
    Cô đơn vứt không được, bỏ không xong, thôi thì cứ tự an ủi sự cô đơn của chính mình vậy! Xem cô đơn là một phần của cuộc sống, cô đơn một cách bình thản, không vội vã, không lo âu, phiền muộn. Đắm mình trong những buổi dạo phố một mình, hay thả hồn vào những bài hát, câu chuyện. Thỉnh thoảng cảm thấy lạnh lẽo, hai tay liền nắm chặt một tách cà phê nóng để cảm nhận được hơi ấm. Hoặc buồn chán, cũng có thể mang chính mình ra để làm đề tài, ý tưởng cho những câu chuyện hay đơn giản là vài dòng chia sẻ không đầu không đuôi.
     


      BÀI VIẾT CÙNG CHỦ ĐỀ



Chia sẻ trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.