1. Chào mừng bạn đã đến Cộng đồng Phụ nữ Việt Nam. Bạn sẽ không mất nhiều thời gian đăng ký một tài khoản để sử dụng toàn bộ chức năng của diễn đàn. Bạn có thể ĐĂNG KÝ hoặc ĐĂNG NHẬP BẰNG FACEBOOK . Chúc các bạn có những giây phút vui vẻ
  2. Diễn đàn không chấp nhận việc đăng link trong bài viết. Nhưng sẽ để mở Dofollow chữ ký cho toàn thể thành viên. Bạn nào spam comment BQT sẽ lập tức Ban không giải thích. Mong các bạn thực hiện đúng nội quy

Tôi! Càng lớn càng cô đơn

Thảo luận trong 'Nhật ký' bắt đầu bởi Lieen Heo, 20/05/2015.

  1. Lieen Heo

    Lieen Heo New Member

    Bài viết:
    37
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    8
    Bạn từng nói với tôi
    Mỗi trái tim đều chất chứa sự cô đơn
    Mỗi trái tim đều mong manh, mong muốn được chạm vào…”

    [​IMG]
    Không ngờ rằng, trong thế giới đông người mà tôi vẫn tưởng tượng đó, thật ra lại chỉ có mình tôi.
    Ai mà không mong muốn trải qua những khoảnh khắc đáng nhớ của cuộc đời bên cạnh những người quan trọng nhất, nhưng ngoại trừ cha mẹ là những người yêu thương ta vô điều kiện, chẳng còn ai nữa phải không?

    Niềm vui ngày trưởng thành chợt lắng đọng cho một cảm xúc xa xôi khác, đó là cảm giác lạc lõng giữa những người thương yêu, đó là khi nhìn những gương mặt từng thân trở thành xa lạ, là cảm giác một mình - đối diện vời những thứ tình cảm nhàn nhạt trôi qua giữa đời thường.
    Quan hệ rộng, quen biết nhiều cũng chỉ là trao cho nhau vài câu nói sáo rỗng qua màn hình vi tính. Nồng nhiệt cỡ nào, đẹp đẽ cỡ nào, ra ngoài đời thực vẫn chỉ là những chiếc bong bóng xà phòng mong manh dễ vỡ. Tôi đã từng tin rằng mình đang ở giữa sự yêu thương và sẻ chia rộng lớn, nhận từ người này một chút, người kia một chút nữa để đong đầy những lỗ hổng mà trái tim đã vô tình phải gánh chịu vì những lần tin sai, chọn sai. Nhưng là tôi đã không thể hòa nhập cùng thế giới hay thế giới không có chỗ cho những người cô đơn, mà niềm vui ấy, nhiều bao nhiêu chăng nữa, cũng không một chút chân thực.

    Là nỗi buồn thích làm bạn cùng tôi, tôi không có quyền được chọn. Thật ra chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó, một người nào đó hay buồn, một phần do tính cách có lẽ quá đa sầu, đa cảm, một phần do những mảnh ghép không hoàn hảo trong quá khứ, một phần khác là vì chính họ đã sai, đã tự giam tâm hồn trong cái thế giới cô đơn do chính mình tạo ra.

    Tôi đã sai rồi, khi ích kỷ bảo vệ bản thân mình tránh khỏi những tổn thương, sợ không thể vượt qua những khó khăn, mà đôi khi tình cảm con người phải cần có thử thách để thêm bền chặt. Những mối quan hệ mà tôi đang có, lại chưa một lần tôi dám bước qua những ranh giới thử thách đó.
    Tôi đã sai, vì tôi nghĩ mình có con mắt thứ ba nhìn xuyên thấu lòng người, vì một khả năng nhạy cảm vô hình nào đó, tôi nhìn được trong ánh mắt lời nói ai thật lòng. Hay thật ra, chỉ một vài lần đoán được ý người, mà tôi tin rằng mình có thể thật sự hiểu được người khác và tự cho phép mình cái quyền tin vào những điều mắt không nhìn thấy? Lo sợ bị lừa dối và chịu tổn thương, tôi muốn mình là người xuyên thấu tất cả, như một khán giả đến xem vở kịch và tặng cho diễn viên tràng vỗ tay khi hạ màn với nụ cười khinh khỉnh mỉa mai. Chính vì vậy, nên tôi vô tình quên đi rằng, một người diễn viên cũng có thể mang vào vai diễn của mình những cảm xúc chân thực, rồi như thế, tôi gạt đi cơ hội để được vui vẻ, an nhàn xem một vở diễn thành công, khi mà khán giả và nghệ sĩ có thể hoàn toàn hòa làm một. Trong tình cảm của con người, đa nghi thực sự là một con rắn độc.

    Tôi sai, vì tôi quá đơn giản hay phức tạp? Đơn giản quá thì không thể khiến cho mọi người xung quanh cảm thấy vui vẻ và thú vị, phức tạp quá để lòng luôn chất chứa những nghĩ suy lợi mình lợi người. Từng mất đi nhiều những tình cảm quan trọng, ai có còn muốn trao mà không tính phí điều gì. Mọi người chỉ nhìn thấy ở tôi một khía cạnh nào đó: kém giao tiếp, yếu đuối, dựa dẫm và buồn tẻ… nhưng lại không hiểu được rằng ngay từ khi bắt đầu, tôi đã luôn trao cho họ một trái tim chân thành.

    Một sự đối đãi chân thành, một trái tim tràn đầy tình cảm cũng có là gì đâu nếu người đời bây giờ, nhìn nhau chỉ bằng những điều được thể hiện ra bên ngoài. Tình cảm là không đủ. Nếu bạn quá chán, quá nhạt nhẽo, sẽ chẳng ai muốn trò chuyện cùng bạn, nếu bạn quá dựa dẫm, sẽ chẳng ai muốn phiền phức để bạn dựa dẫm cả đời, nếu bạn quá yếu đuối, sẽ chẳng ai rảnh rỗi ngày này qua ngày khác an ủi và lau nước mắt cho bạn. Phải, giữa cuộc đời bận rộn và chật chội này, sẽ chẳng có ai.

    Bạn nên biết rằng, ngay từ đầu nên tập bài học một mình đối diện với cuộc sống… khi có quá nhiều điều thay đổi, không bỏ rơi ta ở cuối con đường, nếu không ngoài gia đình, chỉ có bản thân ta.
    Ngày tốt nghiệp Đại học, tôi đã cố ý không thông báo đến bạn bè của mình, như một đứa bất cần và kiêu ngạo cố xua đi mọi quan tâm bên cạnh chỉ để không ai nhìn thấy nỗi cô đơn trong đáy mắt. Và trong cái khoảnh khắc đánh dấu cột mốc thiêng liêng của đời người ấy, mẹ hỏi tôi tại sao không chia sẻ niềm hạnh phúc đó cùng bạn bè thân quen, tôi không biết trả lời mẹ như thế nào. Tôi tự hỏi mình, tại sao nhiều mối quan hệ đến vậy, niềm vui lớn cũng chẳng thể chia sẻ cùng ai… tôi không biết phải trả lời bản thân ra sao. Tôi trách người vô tình, tôi trách mình vì đã từng vô tâm. Nhận ra những tình cảm xung quanh đã nhạt thật rồi, nếu tôi không phải là người tươi mới, thì cũng không đủ sức khiến mọi thứ quanh mình trở nên có sức sống được. Hiểu ra được rằng, hàng trăm lời chúc mừng xã giao nếu có thể đổi lấy một cái ôm chân tình của những người trân trọng, sẽ là đáng quý biết bao.

    Cô đơn chất chứa ở trong lòng, cho một dòng cảm xúc thoáng chạnh lòng của tuổi trưởng thành. Tôi vẫn muốn được tin tưởng lần nữa, vẫn muốn được trao cảm xúc chân thành. Cho dù một nửa trái tim đã quá mệt mỏi, một nửa còn lại vẫn tràn đầy nhiệt huyết và mong mỏi được yêu thương. Trải qua nhiều như thế, nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua.

    Nhiều năm về sau, bạn nói với tôi rằng: cuộc đời này vốn không bằng phẳng và thời gian sẽ càng khiến cho lòng người cô đơn, từng người đến, một lần thoáng qua, rồi rời đi như những dòng sông nhỏ. Tôi trả lời với bạn rằng: hãy luôn giữ niềm hy vọngở trong tim!
     


  2. bentremegumi

    bentremegumi New Member Members

    Bài viết:
    13
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    3
    càng lớn ngoài gia đình ra mình thật sự khó kết bạn với người lạ khi tiếp xúc với họ trong những sinh hoạt bình thường :(
     
  3. Lieen Heo

    Lieen Heo New Member

    Bài viết:
    37
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    8
    :peheo10:hic hic bạn hãy cố gắng giao tiếp nhiều chút sẽ thấy vui vẻ hơn
     
  4. misaly

    misaly New Member Members

    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Mình thấy nên học cách cân bằng, vì xã hội ngày nay tìm người hiểu mình có thể chia sẻ khó lắm. Và trong một số giai đoạn con người ta chỉ đi dc ngắn với nhau thôi.
     
  5. Sinh viên nghèo

    Sinh viên nghèo New Member Members

    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    3
    Mình thật sự rất giống nhau. càng lớn càng cảm thấy cô đơn :6.jpg:
     
: cô đơn

Chia sẻ trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.