1. Chào mừng bạn đã đến Cộng đồng Phụ nữ Việt Nam. Bạn sẽ không mất nhiều thời gian đăng ký một tài khoản để sử dụng toàn bộ chức năng của diễn đàn. Bạn có thể ĐĂNG KÝ hoặc ĐĂNG NHẬP BẰNG FACEBOOK . Chúc các bạn có những giây phút vui vẻ
  2. Diễn đàn không chấp nhận việc đăng link trong bài viết. Nhưng sẽ để mở Dofollow chữ ký cho toàn thể thành viên. Bạn nào spam comment BQT sẽ lập tức Ban không giải thích. Mong các bạn thực hiện đúng nội quy

Tình đầu là tình trái đắng ngậm trên môi

Thảo luận trong 'Tình Yêu - Giới tính' bắt đầu bởi Út Xinh, 12/05/2015.

  1. Út Xinh

    Út Xinh Reserve Member

    Bài viết:
    124
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    18
    Tình đầutrái đắng mà ai trong đời cũng phải nếm qua, mà đã nếm qua rồi thì chẳng thể quên được vị đắng, dù bây giờ hoặc là mãi về sau…Tôi yêu anh vào một buổi chiều, tình cảm đến tự nhiên với một tô hủ tíu gõ bò viên nghi ngút khói. Cắc cớ gì mà buổi chiều hôm ấy ăn xong chỉ duy nhất mình tôi đợi anh cùng về khi mọi người đã phóng xe đi hết để rồi từ đó mọi chuyện cứ nhiễm nhiên diễn ra như duyên trời sắp đặt.
    Học chung với nhau cấp mẫu giáo, cấp hai, cấp ba, sống gần nhà, bạn chung trên dưới cả trăm người, chúng tôi dường như biết nhau cả đời nhưng chưa bao giờ chạm mặt. Sau này khi yêu nhau, anh vẫn đùa rằng nếu tôi biết anh từ ngày xưa ấy chắc chẳng bao giờ chúng tôi có thể đến được với nhau.

    Vậy là tôi cứ thế rơi vào cuộc tình đầy mây và gió, yêu anh bằng cả trái tim hoang sơ nhất, nơi chưa từng ai đặt chân tới. Cái nắm tay đầu tiên với người khác giới, trừ ba tôi, là dành cho anh. Sau rất nhiều năm tôi vẫn nhớ như in cái lần chạm tay ấy, tôi run đến nỗi nắm chặt tay lại, còn anh nhẹ nhàng lần lữa đan xen ngón tay anh vào bàn tay tôi, thành thạo và dịu êm. Ngón tay anh thon, mềm, vuốt dọc những kẽ tay, thêm cái siết nhẹ làm tôi chao đảo. Và nụ hôn đầu tiên, tôi nên biết đó sẽ là trái đắng đầu tiên.

    logo.

    Tôi bây giờ đã hiểu vì sao đàn ông trải qua nhiều mối tình trong đời nhưng cuối cùng họ đều chọn những cô gái trẻ chưa từng yêu ai. Đơn giản vì đối với những cô gái ấy, họ là người đàn ông đầu tiên, là những xúc cảm, đụng chạm đầu tiên. Thế nhưng, nếu không đến được với nhau, cái mà những cô gái trẻ này học được, như tôi ngày ấy, là bài học vỡ lòng rằng tình yêu không phải bản tình ca mãi mãi. Tôi dần học cách im lặng, ít hỏi tại sao, mạnh mẽ hơn và bớt làm những chuyện rồ dại. Đúng vậy, những chuyện hết sức rồ dại!
    Mấy ngày nay, tôi thấy trên mạng bỗng rộn ràng chuyện một cô gái cởi phăng đồ, tồng ngồng giữa rạp chiếu phim để ăn vạ với người yêu khi anh chàng nói lời chia tay. Mọi người bảo cô gái vì yêu quá hoá rồ, còn tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng khi yêu, ai cũng điên cả, chỉ là ở những mức độ khác nhau và hành động khác nhau mà thôi.

    Ngày ấy, khi “tạm” chia tay anh, tôi từng thất điên bát đảo không tin đó là sự thật. Tôi thậm chí bỏ qua niềm kiêu hãnh của mình mà chạy đến trước cửa nhà anh, đứng đợi anh về để gặp cho bằng được, nước mắt lưng tròng giọt ngắn giọt dài thật đáng thương. Thường thì chiêu thức đó vẫn có hiệu quả khiến anh lại về với tôi. Nhưng mãi về sau, khi đã trải qua với nhau rất nhiều chuyện, anh chân thành nói với tôi rằng, dù là vẫn yêu anh hay yêu người khác, anh mong tôi đừng làm như vậy nữa. Bởi vì như thế chỉ làm đối phương càng khó xử, mà tôi thì cũng chẳng vui vẻ gì. Từ thời khắc ấy, câu nói của anh chính là một bài học buốt giá cho những suy nghĩ rồ dại của tôi. Tôi không còn tin vào cái mà người ta vẫn thấy trên phim ảnh, rằng khi yêu người ta sẽ làm mọi điều dù là ngớ ngẩn để giành lại người mình yêu. Tôi lí trí hơn, biết trân trọng mình hơn và nhìn mọi sự việc cũng điềm tĩnh hơn. Thưa các quý cô của tôi, khi đàn ông họ đã không còn yêu chúng ta nữa, nghĩa là thực sự hết yêu. Tất cả những hành động để níu kéo sẽ được họ nhìn với con mắt mà chúng ta nhìn cô bé ngây ngô ở rạp chiếu phim nọ mà thôi. Hết là hết, xin hãy im lặng, tự trọng và tìm lối rẽ khác. Dù là tình đầu, hay tình nào đi chăng nữa, dù có đẹp đến mấy, khi hết rồi sẽ chỉ còn tro tàn mãi mãi chẳng thể bùng cháy lại được đâu.

    Tôi có một cô bạn, chúng tôi vẫn thường chia sẻ với nhau nhiều thứ, nhưng một trong những chủ đề chưa bao giờ chúng tôi ngừng nhắc đến đó là tình đầu. Nhắc đến không phải vì chúng tôi không thể yêu thêm một ai khác hay còn nhung nhớ người xưa, chỉ là dường như vẫn còn day dứt, khắc khoải, vẫn âm thầm so sánh người chúng tôi yêu bây giờ với người cũ xưa ấy. Đó là một bí mật, chúng tôi giữ kín với người yêu cho đến hết cuộc đời.

    Cô bạn tôi sau mối tình non dại kéo dài ba năm, ngày chia tay tình đầu cũng là ngày cô mãi sống với những tiếc nuối mà chính cô cũng không dám chắc có thể dứt được nó hay không. Sau này, may mắn mà cô ấy quen và yêu một anh chàng thương cô rất nhiều, nhiều hơn cô thương anh ấy. Với phụ nữ, đó chính là hạnh phúc, nhưng đôi khi, tôi tự hỏi đó phải chăng cũng là bất hạnh bởi anh chàng vụng về kia không có được những chiều chuộng hay những hành động nhỏ nhặt nhưng đủ làm cô xao xuyến như mối tình đầu. Cô yêu anh, yêu rất nhiều, nhưng những lúc cãi nhau, khi nước mắt lăn tròn trên gương mặt xinh đẹp, hình ảnh an ủi đến với cô lại là tình đầu ngọt ngào và êm dịu.

    Tôi đồng cảm với cô. Sau ngày chia tay mối tình đầu, tôi cũng thử đi chơi với một người khác, để chạy khỏi cảm giác cô đơn, và cũng là để cố gắng bắt đầu một trang giấy mới. Vậy mà tất cả những gì tôi nhớ đó là sau cuộc gặp kia, trên đường về tôi oà khóc như một đứa trẻ, bởi tất cả những gì người kia làm đều khiến tôi nhớ đến anh. Tôi khá dám chắc trong lần hẹn ấy, anh chàng kia có chờ đợi ở tôi một cái nháy mắt hay một chút tín hiệu để chàng ta có thể nắm lấy tay tôi nhưng tất cả những gì tôi đáp lại là cái nhìn lạnh lùng. Sau đợt đó tôi đâm ra sợ, ai đến với tôi cũng đều rất khó khăn bởi tôi hiểu cảm giác trống trải nếu vội vàng tìm quên cùng những người xa lạ. Tôi để trái tim mình nguội lạnh dần, như một món đồ ăn bảo quản trong tủ đá chờ ngày được hâm nóng ngon lành thơm tho trên bàn. Tôi biết mình sẽ lại yêu nhưng trái tim cũng cần có thời gian của nó.

    Hai trái tim, của tôi và của cô ấy vẫn thường an ủi nhau rằng, chắc chúng ta chỉ nhớ đến hình bóng của tình đầu mà thôi, nếu gặp lại, thậm chí dẫu có yêu lại, kết quả sẽ vẫn trăm lần như một. Bớt nhung nhớ, bớt mộng mơ lại, trân trọng những điều mình đang có, tình đầu dù có đẹp nhưng trái đắng đã nếm qua rồi đó, vị có ngon không mà hằng nhung nhớ nhớ nhung hoài.

    Kỉ niệm qua đi, ngọt ngào cũng trôi đi, vị đắng còn đọng trên môi này. Lâu lâu cắn môi nếm lại vị đắng, tôi vẫn thầm buồn, nhưng cũng thầm cười. Đó chính là quy luật cuộc sống, có ai chạy thoát được đâu những mơ mộng của tôi ơi.
    Dành tặng mối tình đầu của tôi.
    Anh từng là ánh sáng cho những ngày mệt mỏi tôi đương đầu với thế giới nhưng cũng từng là bóng tối phủ kín tâm hồn trong veo tôi thuở ban đầu…
     




  2. bentremegumi

    bentremegumi New Member Members

    Bài viết:
    13
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    3
    Hai trái tim, của tôi và của cô ấy vẫn thường an ủi nhau rằng, chắc chúng ta chỉ nhớ đến hình bóng của tình đầu mà thôi, nếu gặp lại, thậm chí dẫu có yêu lại, kết quả sẽ vẫn trăm lần như một. Bớt nhung nhớ, bớt mộng mơ lại, trân trọng những điều mình đang có, tình đầu dù có đẹp nhưng trái đắng đã nếm qua rồi đó, vị có ngon không mà hằng nhung nhớ nhớ nhung hoài.
    đoạn này thật buồn :(
     


  3. Út Xinh

    Út Xinh Reserve Member

    Bài viết:
    124
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    18
    :( đây là 1 câu chuyện buồn nhưng đa phần chúng ta đều gặp phải
     


Chia sẻ trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.