1. Chào mừng bạn đã đến Cộng đồng Phụ nữ Việt Nam. Bạn sẽ không mất nhiều thời gian đăng ký một tài khoản để sử dụng toàn bộ chức năng của diễn đàn. Bạn có thể ĐĂNG KÝ hoặc ĐĂNG NHẬP BẰNG FACEBOOK . Chúc các bạn có những giây phút vui vẻ
  2. Diễn đàn không chấp nhận việc đăng link trong bài viết. Nhưng sẽ để mở Dofollow chữ ký cho toàn thể thành viên. Bạn nào spam comment BQT sẽ lập tức Ban không giải thích. Mong các bạn thực hiện đúng nội quy

Mình dừng lại, hay đi tiếp vậy anh

Thảo luận trong 'Blog - Sáng tác' bắt đầu bởi Admin, 04/05/2015.

  1. Admin

    Admin =►I'm Yours◄= Tội Phạm Xóa Bài

    Bài viết:
    103
    Đã được thích:
    28
    Điểm thành tích:
    28
    Ta là gì của nhau hả anh? Là người quen... Hay người tình. Là người yêu.... Hay người xa lạ, chỉ đơn giản lướt qua đời nhau trong một vài giây phút.

    Em và anh, yêu hay không yêu, thật lòng hay không thật lòng... giờ có lẽ là điều khó nói. Chuyện tình cảm đối với em là điều mơ hồ, còn đối với anh là gì, em không rõ. Chúng ta thật ra đều là những con người giống nhau, nhưng cũng thật khác nhau...

    Anh và em, cả hai ta đều là những kẻ cứng đầu, hiếu thắng. Em và anh đã từng chơi đùa với cảm xúc của người khác. Em - một con người vô tâm và hờ hững. Em không quan tâm đến cảm xúc của người khác, càng không bị ảnh hưởng bởi tình cảm của bất kỳ ai, em gạt tình yêu sang một bên và sống với tâm hồn băng giá ấy. Anh - một con người với đầy đủ những dấu hiệu của một gã trai đào hoa hay có. Anh là dân kiến trúc, anh vẽ đẹp, hát hay, có tài làm cho những người con gái xung quanh phải chú ý và thổn thức về mình. Xung quanh anh có không biết bao nhiêu cô nàng dễ thương, xinh đẹp muốn được ở bên và yêu anh.

    Em - con người sống bằng lý trí, em không bao giờ bận tâm đến cảm xúc của người khác, em vô tâm đến vô tình, em lạnh lùng băng giá khiến cho những người đã từng yêu, đã từng thích em đều từ yêu mà chuyển qua hận. Em không tin vào những câu chuyện cổ tích. Em không tin vào cái kết có hậu của tình yêu. Với em, tình yêu là một thứ gì đó mơ hồ, không có thật, sờ không tới, nhìn không thấy, cảm nhận lại càng không. Em sống với cái tôi cá nhân của mình, em làm những điều mà người ta cho là lập dị, em làm những chuyện mà người khác thấy là điên rồ. Em sống với cách cách mà mọi người nhìn vào không phải ai cũng hiểu. Người lạ nói em kiêu, người quen nói lạnh, người thân bảo em dị. Em sống với tính cách mà người đời vẫn hay gọi là lạnh lùng và phũ phàng, hờ hững, mặc kệ đời một cách đáng sợ.

    logo1.

    Anh - một cao thủ tình trường với không biết bao nhiêu cô gái đã từng qua tay. Anh quảng giao, hào phóng, quen nhiều bạn bè và đi khắp đó đây. Anh như một cơn gió, đến rồi đi qua cuộc đời của những người con gái ấy, để lại niềm nhớ nhung và day dứt cho bao nhiêu người mà em cá chắc chắn là cho tới bây giờ vẫn còn kha khá cô nàng đang đau khổ vì anh. Anh thường hay vẽ tặng những cô nàng anh thực sự thích những bức tranh chân dung rất đẹp, anh treo chúng lần lượt theo thứ tự trong phòng, cũng không biết là theo trật tự gì, ngày tháng quen nhau hay người nào anh có cảm tình hơn thì anh treo cao hơn, điều đó em không biết.

    Anh và em quen nhau đến giờ cũng là một thời gian khá dài, nếu tính theo thời gian anh quen những người trước. Anh hay kể cho em nghe về thiên tình sử của anh, về những người đi trước, những cô nàng đó tuyệt như thế nào, hai người quen nhau ra sao, quen nhau bao lâu, với em, anh đều kể hết. Anh nói rằng anh không muốn giấu em điều gì cả, anh muốn em biết quá khứ của anh ra sao, ở bên cạnh em thoải mái, không cần phải che giấu bản thân mình, được làm chính mình, được làm tất cả những gì mình thích. Nhưng em biết, đó là bởi vì em không ghen. Em ngồi nghe anh kể về quá khứ của chính mình, nhưng em không tức. Em không ghen với những con người ấy, em chỉ nghe, và gật đầu, đôi khi phát biểu một tiếng " ừ" hoặc " thế à" cho có lệ. Với bản tính vô tâm và hững hờ vốn có của mình, em không quan tâm đến chuyện của anh, em chỉ đóng vai người ngoài, chỉ nghe, chỉ nhìn những gì anh làm, những gì anh kể. Có lẽ chính bởi vì cái tính cách này mà anh cảm thấy em thú vị, anh bắt đầu chú ý đến em, anh nhìn em bằng một ánh mắt khác, khác hẳn với những người con gái trước anh từng quen.

    Anh đưa em đi đến những nơi em muốn, dành thời gian của anh cho em, ngồi cùng em ở quán cafe quen thuộc, theo em đi đến những quán lạ. Anh ngỏ ý muốn vẽ tặng em một bức tranh nhưng em từ chối. Một phần là không thích bị treo ở phòng của anh, một phần là khi chia tay một ai đó, em không muốn người đó còn nhớ lại bất kỳ điều gì về mình, em muốn biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của họ, như chưa từng tồn tại. Anh nói anh thích em, anh muốn em là của riêng anh, rằng anh là người ích kỷ, anh không muốn một ai có được em, không muốn một ai ở bên em ngoại trừ anh. Em không quan tâm, em cũng chẳng để ý, em vẫn sống với thế giới của riêng mình, với những suy nghĩ riêng mình, anh chẳng có ảnh hưởng gì đến em cả.

    Nhưng anh ngoan cố và lì lợm hơn em tưởng. Anh thường xuyên xuất hiện bên cạnh em, thường xuyên đi cùng em tới khắp mọi nơi. Anh nói em giờ đã là một phần trong anh, anh muốn được hoà quyện với em, muốn trong mọi sự kiện của em đều có anh, muốn trong mắt em chỉ có mình anh, đặc biệt là muốn tình cảm của em chỉ dành cho anh.....

    logo.

    Anh à, anh có biết để đạt được điều đó khó đến nhường nào không? Em chẳng phải cố tình làm vậy để đưa ra thử thách cho anh, bởi điều này nằm trong bản tính con người em. Anh có hiểu được tình yêu là gì? Anh có chắc tình cảm của mình là thật, hay chỉ đơn giản là sự mới mẻ, thích thú, thứ chưa có được là thứ tốt nhất? Anh liệu có hết lòng vì em hay chỉ đơn giản là sự rào trước đón sau? Ngay lúc này đây anh đang nói nhớ em,nhưng liệu nỗi nhớ này kéo dài được bao lâu để rồi lại nhường cho những nỗi nhớ khác?

    Anh thường phàn nàn vì sao em không tin anh? Vì sao em vô tâm, lạnh nhạt với anh? Vì sao em không bao giờ chịu nghe những lời anh nói? Thậm chí vì điều này mà chúng ta không ít lần cãi nhau nảy lửa và rồi anh lại là người làm hoà...

    Nhưng anh à, anh có biết rằng lòng tin là thứ khó tạo dựng nhất, nhưng cũng là thứ dễ sụp đổ nhất. Anh nói những lời ngọt ngào có cánh với em, thì cũng có thể nói với ngàn người khác được. Anh nói muốn cho em biết tất cả về quá khứ, vì anh không muốn giấu em điều gì. Nhưng anh nào biết, em có thể tìm ra được những điều anh đang che giấu em, những bình luận trên facebook, những tin nhắn trong điện thoại, cả những inbox trong messager. Những người anh đã quen, những người anh nhắc đến và cả những người anh chưa từng nhắc đến, em đều biết. Biết rõ đến nỗi chỉ cần anh nhắc đến cái tên thôi, hay tới thời điểm quen nhau thôi, em đã biết người anh đang nói tới là ai. Anh nói anh chưa từng làm gì có lỗi với em, nhưng anh à, liệu có qua nổi mắt của một đứa con gái đã quá sành sỏi không?

    Em chẳng dám nhận là người từng trải, người lõi đời mà chỉ cần nhìn một cái là biết hết các sự việc đúng sai. Em mới chỉ là cô gái 19 tuổi mới bước ra cuộc đời mà thôi. Nhưng em tự tin rằng mình sẽ không để bất kỳ ai chà đạp mình, bất kỳ ai lừa dối mình, bởi vì em không phải đứa con gái ngây thơ, em hiểu cuộc đời không phải chuyện cổ tích, em cũng hiểu rằng nếu không tự bước đi trên đôi chân của chính mình, thì em sẽ chẳng bao giờ đi đến đích cả.

    Còn với anh, với mối quan hệ của chúng ta, hãy cứ để cho thời gian kiểm chứng. Hãy cứ để nó phát triển một cách tự nhiên, hãy cứ sống với những điều thật giả lẫn lộn xung quanh mình. Hãy cứ hỏi vì sao em lại không tin anh? Bởi vì lý do thì có nhiều lắm.....
     


      BÀI VIẾT CÙNG CHỦ ĐỀ



Chia sẻ trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.