1. Chào mừng bạn đã đến Cộng đồng Phụ nữ Việt Nam. Bạn sẽ không mất nhiều thời gian đăng ký một tài khoản để sử dụng toàn bộ chức năng của diễn đàn. Bạn có thể ĐĂNG KÝ hoặc ĐĂNG NHẬP BẰNG FACEBOOK . Chúc các bạn có những giây phút vui vẻ
  2. Diễn đàn không chấp nhận việc đăng link trong bài viết. Nhưng sẽ để mở Dofollow chữ ký cho toàn thể thành viên. Bạn nào spam comment BQT sẽ lập tức Ban không giải thích. Mong các bạn thực hiện đúng nội quy

Blog Bước chân nào cho người dõi theo

Thảo luận trong 'Blog - Sáng tác' bắt đầu bởi Út Xinh, 29/05/2015.

  1. Út Xinh

    Út Xinh Reserve Member

    Bài viết:
    124
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    18
    Liệu rằng trên cõi này, có điều gì vô vọng hơn mải miết bước chân trong vô thức, lẽo đẽo đuổi theo một bóng người phía trước mãi không ngoảnh đầu?

    Ngày tóc xanh, em vẫn thích đứng ở trên cao, vươn cánh tay gầy guộc của mình cố với đến màu trời xanh thẳm. Em luôn ước ao rằng mình được là gió, tự do bay lên thật cao, được thả trôi cuộc đời giữa mông lung. Ngày ửng nắng, em vẫn thích bay nhảy mãi ở phía trước, chắc mẩm chỉ cần quay lại nhìn là sẽ thấy bóng anh đang lại gần. Anh vẫn thường hay thu hết thế giới em vào đáy mắt sâu của mình, vòng tay từ phía sau thật chặt khi đôi chân em dừng lại: “Anh đi sau, để được nhìn thấy em rõ hơn, để bảo vệ em tốt hơn”.

    Cái ngày con trẻ ấy, anh đã luôn ở phía sau em, đi cùng em đến khắp mọi nẻo đường của Sài Gòn. Những con hẻm thiếu ánh trời và đằm mùi nước, những chiếc cầu thang dài nhỏ tẹo một màu cũ xưa, những con đường dẫn đến vô vàn quán cà-phê cổ kính – dường như không thuộc về một Sài Gòn nóng bức vồn vã của thực tại. Em thích cái cảm giác được nghe thấy tiếng chân mình trong một không gian tĩnh bặt. Kiểu cảm giác em đang ở trong thế giới của riêng mình. Không bụi bặm, không âu lo, không bức bối. Chỉ có tiếng gió và bước chân em vòng vọng. Em càng thích âm thanh bước chân anh gần kề, và ánh nhìn của anh khi em ngoảnh đầu lại.Anh sẽ luôn ở sau em, để bất kể khi nào em cảm thấy chông chênh khi bước chân quá xa, đều có thể quay lại đây”.

    [​IMG]

    Anh của ngày ấy là chốn bình yên nhất mà em tự huyễn hoặc cho riêng mình. Nắng dẫu có vàng đến thế nào cũng sẽ bị màu mây che lấp. Vào cái ngày mà anh để em lại một mình ở góc quán cà-phê xa lạ ấy, em đã tự tay đánh rơi mất thế giới của mình rồi phải không? Anh này, có phải là do em mải miết chạy theo mây trời nhiều quá, khiến anh mỏi chân rồi? Có phải là em đã đi xa quá, nên anh đã chẳng còn muốn bước theo sau em nữa? Hay chăng là em cứ mãi nhìn lên trời cao, vô tâm bỏ quên người bên cạnh, đến mức đánh mất anh khi nào chẳng biết? Đến khi giật mình ngoảnh lại, phía sau em là một khoảng không vô tận. Suốt những ngày dài, em tự vấn an chính mình, tự gằn lòng rồi sẽ ổn. Và em sẽ hạnh phúc không cần bóng hình ai đó đằng sau âm thầm. Em là gió, vốn dĩ, em là tự do và vô thường.

    Hôm nay, em muốn làm một màu gió vô hình, không phải chạy theo mây trời xa thẳm mà sẽ rong ruổi bay theo anh đến cùng trời cuối đất. Anh này, anh không cần phải đi sau bảo vệ em nữa, hãy đi đến bất cứ nơi đâu bằng bất cứ cách nào anh muốn. Và lúc nào đó khi mỏi mệt, nhìn về phía sau, anh sẽ thấy em ở đó. Chỉ là hoán đổi vị trí một chút thôi anh nhỉ! Dù rằng em đang bước trên con đường thẳng dài hun hút nhìn anh đi xa dần, em vẫn mải miết từng bước chân giữa vô chừng ý niệm, sợ rằng chỉ cần một nhịp dừng là sẽ lỡ mọi nhịp bước chân anh. Anh này, đừng lo lắng nữa. Em sẽ sống tốt ở thế giới của riêng em thôi. Em sẽ không cô độc nơi quán vắng hay tự khóc cho sự quạnh hiu của bản thân mình. Em sẽ hạnh phúc và sống thật tốt theo cách của riêng em, nhưng hãy để em dõi theo anh lâu hơn một chút.

    Một ngày xanh không xa.
    Qua đi rồi phải thôi. Hết rồi thì phải buông.
    Ngày tóc xanh, em vẫn mãi đứng ở nơi xa, vươn cánh tay bé nhỏ của mình cố với đến anh.
    Ngày ửng nắng, em vẫn mãi bay nhảy khắp mọi chốn, ướm giày mình vào từng bước chân anh.
    Ngày con trẻ, em xua tay tắt đi vạt nắng vàng, đội lên mình một bóng mây ảm đạm, ném mình vào những khoảng khắc tĩnh lặng, lướt mắt bước theo anh.
    Em kể anh nghe, câu chuyện cổ tích buồn...

    Ngày xưa, có một bóng trăng cô quạnh ấy, suốt đời lặng lẽ dõi theo một bóng người, vốn dĩ đã bị ánh mặt trời cướp đi.
     


      BÀI VIẾT CÙNG CHỦ ĐỀ



Chia sẻ trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.